Ngôn Hữu Tín nghe nó nhắc nhở tới đanh đền rồng nghỉ, sắc đẹp phương diện chứ khỏi biến tráo

Ngôn Hữu Nghĩa đi vào trong nhà, vừa cười gian giảo vừa nói:
– Ngươi nghe ta khuyên nè, nhân bất phong lưu tại thiếu niên, chúng ta tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa, khoái lạc được thì cứ khoái lạc, bằng không giao người cho Lý đại nhân, phát lạc đến lao ngục, thì không đến lượt ngươi nữa đâu!
Ngôn Hữu Tín đột nhiên bị Ngôn Hữu Nghĩa nói ra những điều mình đang nghĩ trong lòng, liền nóng bừng mặt lên, nhất thời   xem boi tuong lai   không biết trả lời ra sao mới phải. Ngôn Hữu Nghĩa cười ngụy dị, vỗ vai y, ra vẻ thần bí nói:
– Lão ca à, ta nói cho ngươi hay, có những chuyện làm xong rồi thì thần bất tri, quỷ bất giác, khoái lạc một hồi cũng chẳng mất đi miếng thịt nào của ai cả, huống hồ nàng ta cũng là...
Chợt thấy Ngôn Hữu Tín trầm mặt xuống, liền   xem boi tuoi dan   le le lưỡi, đi vào trong nhà.
Xem boi tuoiNữ hài tử kia trong một đêm mất đi song thân, mắt thấy hai tên ma đầu tàn nhẫn vô đạo bước tới, thật đúng là không còn   xem boi   gì sợ hơn, trên mặt đầm đìa nước mắt.
Ngôn Hữu Nghĩa cảm thấy nữ hài tử này trán cao mũi thẳng, thân hình cũng không tệ, dục vọng lại nổi lên, nhưng cơn đói còn dày vò hơn, liền quát bảo:
– Hừ, mau làm nóng thức ăn trên bàn, để ta ăn xong thì vui vẻ mới ngươi!
Tiểu nữ hài chỉ cúi đầu khóc thút thít, bọn Đinh Thường Y đều lo lắng thay cho cô bé.
Ngôn Hữu Nghĩa vốn định phát tác, nhưng đột nhiên   xem boi tuoi meo   tròng mắt đảo một vòng, suy nghĩ một lát rồi cười hắc hắc, nhẹ giọng nói:
– Thôi bỏ đi, tiểu cô nương, ngươi làm nóng thức ăn lên cho ta, ta sẽ thả ngươi đi, thế có được không?
Tiểu nữ hài ngẩng đầu lên, những giọt lệ long lanh như thủy tinh rơi trên gò má trắng như trứng gà bóc, không thô ráp, sần sùi giống như những con cháu   xem boi tuoi mui   nhà nông khác, mà thanh tú đáng yêu vô cùng, chỉ là đôi mắt của cô bé đã đỏ lựng lên vì khóc, ai nhìn cũng không nhẫn tâm.
Ngôn Hữu Nghĩa cười hắc hắc hỏi:
– Ngươi tên là gì?
Tiểu nữ hài cắn môi:
–   xem boi dau nam   Chưng Cá!
Ngôn Hữu Nghĩa ngẩn người:
– Chưng Cá?

Tiểu nữ hài gật đầu, sau đó lại cúi gằm mặt xuống, mái tóc lòa xòa phủ xuống che mất phầnn trên của gương mặt, chỉ lộ ra chiếc cằm nhỏ thanh tú.
Ngôn Hữu Nghĩa quỳ xuống nhìn tiểu nữ hài nói:
– Tên là Chưng Cá à?
Trong lòng thầm nhủ:
– “Tên gì mà kỳ quái vậy?”
Sau y lại nhớ ra người nhà   xem boi tuoi mao   quê hay thích đặt tên con là A Cẩu, A Miêu, A Trư, A Ngưu gì đó, nên cũng không vì đó mà cảm thấy kỳ quái nữa.
Nữ hài tử khẽ “hức” lên một tiếng.
Ngôn Hữu Nghĩa lấy tay nâng cằm nó lên, mỉm cười nói:
– Được, Chưng Cá thì Chưng Cá, mau đi chưng một con cá ngon cho ta đi, ăn xong ta sẽ đi!
Chưng Cá tựa như có một tia hi vọng, dùng bàn tay nhỏ bé gạt   xem boi tuoi than   lệ, quay người đi vào gian bếp, Ngôn Hữu Nghĩa nhìn theo tấm lưng thon nhỏ của nó, trên mặt lộ ra một nụ cười dâm đãng.
Bọn Đinh Thường Y ba người đều lo lắng thay cho Chưng Cá, bởi vì họ đều biết những lời vừa rồi của Ngôn Hữu Nghĩa đều là lừa gạt cả.