À, cái chốn hắn khai tới xem boi nhà Triệu Tín đấy. trong suốt biên bản lắm ghi tã tới nhà chộ cửa đang tắt

&Ldquo;Chị ơi, chị hỡi, mở cửa cho tôi” . Sự kiện này đã được Tôn thị xác nhận là đúng. Vậy quan có ý kiến chi riêng về lời khai này không?
- Dạ thưa không.
Xem boiBao Công nhìn huyện quan một lát rồi hỏi tiếp:
- Phải quan xin xử chém đầu Tôn thị không?
- Dạ phải.
- Vậy thì oan cho người ta rồi. May mà ta đến kịp, thôi bây giờ ông cho lính hoả bài đi đòi chủ đò trương Triều về đây cho ta xét hỏi.

Látsau lính đưa tên chủ đò về tới công đường.
Bao Công nhìn hắn từ đầu đến chân rồi đột ngột hỏi:
- Ngươi đã giết Triệu Tín sao còn nhẫn tâm để oan cho Tôn thị?
Trương Triều giả bộ ngạc nhiên:
-   xem boi   Thưa thượng quan, tôi đâu có giết Triệu Tín.
Bao Công cười nhạt và nói dằn một tiếng:
- Đừng lấy vải thưa che mắt thánh. Ngươi đã lộ chân tướng rồi, tưởng ta không thấy sao?
Tên chủ đò chột dạ nhưng vẫn gân cổ cãi:
- Dạ thưa tôi không hề giết chồng Tôn thị.
- Ngươi chối phải không. Được, để ta nói cho coi. Ai sai ngươi lên nhà Triệu Tín?
- Dạ, thưa Châu Nghĩa.
-   xem boi tuoi hoi   Hắn dặn ngươi ra sao?
- Dạ, y biểu lên nhà Triệu Tín coi tại sao Tín chưa xuống đò.
- Rồi sao nữa?
- Tôi đến nhà Tín thấy đóng cửa im lìm, tôi gọi cửa…
Bao Công ngắt lời, hỏi mau:
-   xem boi tuoi meo   Gọi thế nào?
- Tôi kêu Tôn thị: “chị ơi, chị hỡi, mở cửa cho tôi”.
- Ngươi quen biết Tôn thị từ trước sao?
- Dạ không?
- Thế tại sao lại gọi Tôn thị mà không kêu Triệu Tín?
- Dạ thưa tại vì… tại vì…
Bao Công vỗ án quát vang như sấm:
Tại vì mày giết Triệu Tín rồi nên biết không còn Tín nữa mới kêu vợ người ta. Biết điều thì khai thiệt đi.
Trương Triều tái mặt nhưng vẫn một mực không nhận tội.
Bao   xem boi   Công cả giận sai lính vật tên chủ đò ra đất, đánh cho 100 roi. Nó vẫn nhất định kêu oan.
Bao Công thấy tên chủ đò gan quá biết là có đánh chết nó cũng không khai, ông nghĩ ra một mẹo liền dịu giọng:
- Bữa trước ngươi khai với huyện quan là tại vàm sông thường có một đoàn 10 ghe đi về thường xuyên kiếm ăn. Vậy ngươi hãy chỉ cho ta biết những chủ đò nào có thể làm chứng về sự vô tội của ngươi.
-   xem boi tuong lai   Dạ thưa thượng quan, hai người chủ đò đậu sát đò tôi là bạn thân có thể làm chứng cho tôi.
Bao Công gật đầu:
- Vậy thì tốt lắm. Để ta cho đi kêu họ đến xem sao. Trong khi chờ đợi ngươi hãy tạm ở lại đây đã.

Nói đoạn ông truyền giam Trương Triều lại rồi kêu lính đi đòi hai chủ đò kế cận về Nha cho ông xét hỏi.
Lát sau lính dẫn hai chủ đò về tới. Bao Công giả bộ nạt nộ họ:
- Hai người chết đến nơi rồi vậy có điều chi nói năng không?
Hai chủ đò xanh mặt run rẩy nói:
- Dạ thưa thượng quan, chúng tôi tội tình chi mà quan nỡ giết.
- Tội nặng lắm. Trương Triều khai đứa bây đã mưu giết Triệu Tín để cướp đoạn tiền bạc. Bởi vậy ta phải xử tử chúng bây để thường mạng cho Tín.
Cả   xem boi lam an   hai sụp lại Bao Công rồi khai rằng:
- Thưa thượng quan chính là Trương Triều đã giết Triệu Tin, đâu phải tụi tôi. Nguyên bữa nọ, lối canh tư, Tín xuống đò chờ bạn là Châu Nghĩa rồi ngủ quên. Triều thấy vắng vẻ không có ai nên chèo đò ra giữa sông xô Tín xuống dòng nước rồi trở về giả bộ ngủ say cho tới lúa Châu Nghĩa đến gọi. Thực sự là như vậy, anh em tôi không có can dự chi, xin quan minh ét cho.
Bao Công liền cho dẫn Trương Triều lên đối chất. Tên chủ đò sát nhân hết đường chối cãi phải nhận tội.
Bao Công lên án chém đầu Trương Triều rồi truyền trả tự do cho Tôn thị và thả hai chủ đò đã cung khai sự thật.
Đoạn ông làm giấy cách chức tức thì huyện quan gà mờ.